Home / Lãnh Đạo / Kiến thức, kỹ năng hay tài năng?

Kiến thức, kỹ năng hay tài năng?

Mỗi người đều có sự pha trộn 3 loại tài năng đó nhưng chắc chắn phải có cái nào đó trội nhất, được gọi là năng khiếu hay sở trường trong một lĩnh vực cụ thể nào đó.

Khi khám phá ra những điều này tôi rất hào hứng và thường dạy, hay cổ vũ cho tài năng tức là bản năng – bản ngã – trực giác và hay coi nhẹ kiến thức hay kỹ năng. Tôi thường cho rằng tài năng là cái có trước, quan trọng nhất, và quyết định kiến thức và kỹ năng, quyết định thành công và hạnh phúc của một người.

Nhưng bây giờ tôi hiểu ra rằng sở dĩ tôi biết điều đó là do tôi đọc sách và nghiên cứu. Tôi không thể tự biết điều đó, thế thì rõ ràng là tôi nhờ kiến thức mà tôi biết, vậy thì rõ ràng kiến thức có vai trò cực kỳ quan trọng của nó. Nhưng ngay cả khi phải đọc hàng trăm cuốn sách thì tôi lại có kỹ năng phân biệt là cái gì là thứ tinh túy và quan trọng nhất, đó chính là kỹ năng tôi học được ở đời sống và cũng là một phần tài năng của tôi. Điều này tôi nhận thấy rất rõ, nếu bạn đưa cùng một cuốn sách cho 100 người thì chắc chắn mỗi người sẽ có riêng cho mình một cách cảm nhận, một khối lượng kiến thức và những gì họ cần thu thập, chẳng ai giống ai.

Con người ta sinh ra khi bắt đầu cất tiếng khóc chào đời là bắt đầu một quá trình học hỏi, học những kiến thức và kỹ năng. Dần dần khi trưởng thành họ mới biết được sở trường cũng như sở đoản của mình, cũng có người khi chết cũng chẳng biết.

Vậy thì nếu bạn không học bạn không thể làm gì được. Kiến thức, kỹ năng, tài năng đều có vai trò và giá trị quan trọng tùy theo từng thời điểm và có thể thay đổi, khi bạn chưa biết tài năng của mình thì kiến thức và kỹ năng là quan trọng hơn để bạn khám phá ra tài năng đó. Khi bạn biết tài năng của mình rồi thì bạn mới học hỏi kiến thức và rèn luyện kỹ năng trong cái mà bạn giỏi. Đây chính là vòng tròn mà ở đó tài năng là trung tâm, còn vòng tròn thứ hai, kiến thức, kỹ năng và thái độ được chia đều và có mối liên hệ chặt chẽ với tài năng.

Chúng ta đang sống bởi áp lực “cơm, áo, gạo, tiền” nên đi học và rèn luyện kỹ năng hầu hết lại ở chỗ “nhầm” tất cả mọi thứ vì chúng ta không biết chúng ta có tài gì. Điều gì xảy ra nếu bạn khám phá ra tài năng của mình rồi sau đó tập trung trau dồi kiến thức và rèn luyện kỹ năng cho lĩnh vực tài năng mà bạn có? Bạn vừa có tiền, bạn vừa vui vừa đem lại nhiều giá trị cho người khác. Bởi vì bạn sẽ làm tốt nhất những gì bạn giỏi và bạn đam mê, nếu đáp ứng đúng nhu cầu thiên hạ sẽ sẵn sàng trả tiền cho bạn.

Ví dụ khi tôi biết tôi có tài năng và đam mê làm diễn giả, tôi sẽ tập trung học hỏi để có kiến thức về lĩnh vực tôi nói và rèn luyện những kỹ năng diễn thuyết. Nếu tôi học tốt (kiến thức + kỹ năng) tôi sẽ trở thành diễn giả giỏi. Nếu mọi người thừa nhận những giá trị mà tôi mang lại (thay đổi cuộc sống thực sự của họ), họ sẽ sẵn sàng trả nhiều tiền để đi nghe tôi nói, nếu không thì tôi vẫn phải cố gắng và nỗ lực không ngừng trong việc học hỏi.

Điều này thì cũng áp dụng đúng cho tất cả mọi ngành nghề. Một diễn giả giỏi chỉ có giá trị khi mọi người muốn thay đổi nhận thức. Tôi muốn nói là “thay đổi nhận thức” chứ không phải “lên tinh thần”, quan điểm của tôi “lên tinh thần” chính là ma túy, cực kỳ nguy hiểm, các CEO giỏi rất sợ các diễn giả vì họ chỉ quan tâm đến “lên tinh thần” chứ không giải quyết được gốc rễ. Nhưng nghề diễn giả của tôi sẽ chẳng có giá trị gì với việc một gia đình vừa mới có người chết. Khi đó thì họ lại cần ông anh họ tôi. Và khi đó thì nghề diễn giả hay trang điểm xác chết đều có giá trị ngang nhau đúng với nơi và vai trò mà người ta cần.

Vậy tài năng hình thành như thế nào?

Nước Mỹ đã phải bỏ ra hàng trăm tỷ USD chỉ để tập trung những nhà khoa học giỏi nhất nghiên cứu bộ não người từ năm 1990 đến nay. Và đồng tiền họ bỏ ra thật giá trị, những gì họ phát hiện ra bộ não con người chiếm 90% tất cả những gì loài người biết đến nay. Có nghĩa rằng 90% những gì họ phát hiện ra chỉ trong vòng 20 năm, còn lại 10% là của hàng nghìn năm trước.

Họ phát hiện ra điều gì? Đó là trong mỗi bộ não của một đứa bé từ khi sinh ra và lớn lên luôn tồn tại 80 tỷ nơ-ron thần kinh. Các tế bào này phát triển và mất đi thì lại có tế bào khác thay thế. Sự khác biệt giữa mỗi người chính là ở chỗ cấu trúc sắp xếp giữa các tế bào, chính vì vậy ngay từ nhỏ, mỗi người đã có những “đường cao tốc” và những “con đường mòn” của mình. Sau này nhờ giáo dục và học hỏi kỹ năng thì mỗi người chỉ gia cố chắc chắn thêm các con đường của mình mà thôi.

Từ phát hiện này, người ta nhận ra rằng vấn đề của hàng tỷ người là tập trung kiến thức, kỹ năng của mình vào những “con đường mòn”. Khi người ta bảo rằng bạn “không có khả năng đồng cảm với người khác”, họ dạy dỗ bạn, rèn luyện bạn đi học những lớp học về “đồng cảm” nhưng rồi cả đời bạn vẫn cứ trơ ra với nỗi đau của người khác. Nếu bạn là một người hay mất bình tĩnh thì bạn không thể trở thành người bình tĩnh nếu bạn học kiến thức và kỹ năng về “bình tĩnh”, nếu bạn gặp một kích thích nào đó thì bạn có “học đến giời” thì cuối cùng bạn vẫn có xu hướng trở về con người thật của bạn đó là run bắn lên, sợ hãi và vội vã phản ứng.

Chẳng có gì xấu với việc mất bình tĩnh hay bình tĩnh cả. Mỗi cá tính đều có vai trò và có giá trị ở một hoàn cảnh cụ thể. Với một người hay mất bình tĩnh có khi họ lại có khả năng đoán biết rủi ro, nguy hiểm và cứu được cả đoàn tàu. Nhưng với một người bình tĩnh có khi lại cứu được cả doanh nghiệp vào lúc nguy kịch nhất.

Nhận định trên, khuyến cáo bạn rằng hãy bắt đầu từ “đường cao tốc” và nên bỏ mặc “đường mòn” ở đấy đã. Tập trung tối đa vào “đường cao tốc”, khi ra đó bạn tha hồ mà tăng tốc, chẳng cần phải cố gắng nhiều đâu. Đó chính là tài năng của bạn.

Từ nhận định trên thì người ta nhận ra rằng kiến thức và kỹ năng thì có thể học tức là chuyển giao được từ người này qua người khác, còn tài năng thì không. Năng khiếu cũng như đam mê là cái bạn riêng có, bạn không thể học được từ bất cứ đâu. Tôi không thể truyền đam mê và tài năng của tôi cho bạn được mà tôi chỉ là chất xúc tác giúp bạn sống với đam mê và tài năng của chính mình.

Vậy thì những điều trên áp dụng vào việc làm giàu như thế nào?

Quan điểm của tôi là trước hết chúng ta phải định nghĩa thế nào là giàu? Không có định nghĩa chung cho tất cả mà mỗi người cần phải biết với mình “giàu có nghĩa là thế nào?”, mỗi người phải định nghĩa được điều đó cho riêng mình. Bởi vì nếu không định nghĩa được bạn sẽ rơi vào trạng thái giàu tức là phải trở thành tỷ phú, doanh nhân, người nổi tiếng…

Quan điểm của tôi về làm giàu gồm 2 giai đoạn:

Giai đoạn thứ nhất bạn phải kiếm ra tiền. Giai đoạn thứ hai bạn phải giữ được tiền và sử dụng đồng tiền để tiền đẻ ra tiền.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có thể sử dụng các thẻ HTML và thuộc tính sau: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>